Hiển thị các bài đăng có nhãn sủng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sủng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

[Review] Gả cho Lâm An Thâm – Phong Tử tiểu thư

Cái truyện này khá là dài, 81 chương. Lý do vì sao 81 chương thì tác giả bảo rằng: 9 nhân 9 là 81. Hết! =))
Phong Tử tiểu thư – còn có biệt danh “tiểu thư Điên” đích thực là có hơi điên. Chị này viết văn án với mục đích: không để ai hiểu =)) Nhưng mà viết chính văn thì vẫn có khả năng xếp chữ theo thứ tự, ngôn ngữ sử dụng là loại có trên địa cầu. Vì lẽ đó mà chúng ta mới đọc được truyện của bà này (==)
Gả cho Lâm An Thâm là một cuốn ngôn tình không thể nào “ngôn tình” hơn. Lý do?
Nhân vật của truyện giống siêu nhân, không thể nào tồn tại ở ngoài đời.
Lởn mợn ơiiiiiiiiiiii là lởn mợn ….**…
Nếu nói Man Cô nhi là cái hủ mật thì Gả cho Lâm An Thâm là một… đại dương đầy mật. Đọc truyện này có cảm giác như vừa uống thuốc ngủ, chất lượng ru ngủ đạt ISO9001. Nó khiến người ta cứ muốn nằm mộng mãi không thức giấc, cam nguyện chết chìm, tắt thở trong cái biển mật mới thôi.
Truyện này phần lớn là thoại và diễn tả tâm lý. Thoại của đôi nhân vật chính nói cho sang mới dùng chữ “thoại”, nói chính xác là “độc thoại”. Mô hình chung là thế này:
Giản Lộ (nữ chính): ABCXYZ.
Lâm An Thâm (nam chính): ….
Giản Lộ: AABBCCXXYYZZ.
Lâm An Thâm: …..
Giản Lộ: @#$%&* Damnnnn!!!!
Lâm An Thâm: ….
Nói tóm lại là dù chị Lộ nhà mình có nói cái gì thì anh Lâm vẫn thủy chung “…” Thoại của 2 người này thường là biến thái như vậy, về sau mới đỡ một chút nhưng mà vẫn rất dễ thương và buồn cười.
Mỗi chương truyện đều kết thúc bằng một câu: “Lâm An Thâm nói:” Nói cái gì thì tùy chương. Cả cái văn án ngoài hành tinh của bà Điên cũng kết lại bằng câu: “Lâm An Thâm nói: Làm bạn gái anh đi.” (vô duyên hết biết, chưa vô truyện mà chỏng gọng vậy đó!?) Thực chất thì mỗi cái “Lâm An Thâm Nói:” đều là điềm báo cho chương tiếp theo. Cách viết của tác giả hơi khùng khùng một chút mà cũng khác lạ.
Nói về nội dung thì truyện không quá rắc rối.
Chuyện kể, ngày xửa ngày xưa, xưa thiệt là xưa… có một cậu bé tên là Lâm An Thâm, sinh ra đã là một thiên tài hội họa, tâm lý phát triển sớm nên cứ như ông cụ non. Mới tiểu học mà đã “yêu” cô nhóc Giản Lộ. Người ta còn chưa biết đọc hết bảng chữ cái đã bị “Lâm ông cụ” để ý yêu thầm. Lâm cụ bị tự kỷ, sống khép mình, anti cả ông bà cha mẹ, chỉ quan tâm tới bé Lộ mà thôi. Tiếc là bé nhà ta từ nhỏ đã có thanh mai trúc mã Đỗ Trung, thời niên thiếu cũng chỉ yêu một mình Đỗ Trung, không hề để ý có một cậu nhóc luôn âm thầm theo dõi mình. Cậu nhóc đó bệnh ngày một nặng, ngày càng trầm uất, không để ai tới gần.
Cứ như vậy, Lâm cụ ôm theo bóng hình bé Lộ mà lớn lên, thành một anh chàng lãnh đạm, lúc nào cũng một mình. Một mình một lối đi, một mình một công việc… Nếu bé Lộ tới già không phát hiện ra thì cụ Lâm cũng sẽ yêu thầm cô ấy tới già!
May là có một ngày Đỗ Trung rời xa cô, đi tìm sự nghiệp. Giản Lộ tình cờ được phỏng vấn cho chức vị trợ lý Tổng giám đốc của tập đoàn kiến trúc-xây dựng Trọng Mộc. Cái buổi phỏng vấn hai mắt nhìn nhau, vị chủ khảo nhìn lý lịch rồi không mở miệng nói gì, chính thức bước ra khỏi phòng.
Kể từ đó bé Lộ và Lâm cụ hai đường song song tìm thấy được giao điểm ở vô cực.
Giản Lộ không biết sao tự nhiên mình thành bạn gái của Lâm An Thâm.
Cô cũng không biết sao tự nhiên mình yêu Lâm An Thâm
Và cô càng không ngờ mình lại gả cho Lâm An Thâm.
Từng chút một bí mật được bật mí. Giản Lộ đã gục khóc trong căn phòng ngập tràn những bức họa mà anh vẽ cô. Khi Giản Lộ còn bé tí, đeo cặp tới trường, khi cô tập xe đạp, khi cô cười, khi cô nói,… mọi khoảnh khắc trưởng thành của cô đều có một Lâm An Thâm núp trong khoảng tối mà lặng lẽ ghi lại. Giản Lộ nào có hay tất cả mọi người trong Lâm thị từ ông nội tới bố mẹ Lâm An Thâm đều biết cô từ nhỏ, biết qua những lần cũng Lâm An Thâm quan sát từ xa, hoặc biết qua hàng trăm bức tranh anh đã họa.
Giản Lộ gả cho Lâm An Thâm, coi như đã bước hai chân vào biển mật này. Ảnh hưởng của cô tới chồng quá lớn, trực tiếp tác động vào bệnh tâm lý của anh. Lâm An Thâm yêu đến mức tiêu cực. Anh có thể dùng tiền lực và thủ đoạn để trừ khử bất cứ gả đàn ông nào vô tình hay hữu tình đứng gần vợ của anh.
Nếu anh là kẻ nghiện, em sẽ là trùm buôn ma túy lớn nhất thế giới.
Tình cảm của họ quá khăng khít, ngọt tới ngộp thở (bạn đọc hãy chuẩn bị bình oxi trước khi xem) Truyện này chỉ để giải trí thôi nhé, coi như đi relax tắm suối mật ong dưỡng da ^^ Truyện viết xoay quanh Giản – Lâm, mờ nhạt các vấn đề khác, lỗ hỏng nhiều vô số kể, phi lý đếm hoài không xuể. Nhưng lại không sến chút nào, cũng không đem lại cảm giác hời hợt ỡm ờ như kiểu mì ăn liền. Tinh thần chung của cả bộ nằm ở tựa đề: Gả cho Lâm An Thâm
Nếu giây tiếp theo sinh mệnh sẽ tắt, Thượng đế hỏi: Cả đời này điều hạnh phúc nhất là gì?
Giản Lộ sẽ không do dự trả lời:
Gả cho Lâm An Thâm!
Thượng đế hỏi lại: Chuyện không hối hận nhất là gì?
Giản Lộ vẫn không cần suy nghĩ mà trả lời như lần trước:
Gả cho Lâm An Thâm –!
Nguyện vọng kiếp sau là gì?
Gả, cho, Lâm An Thâm –!!
(=.=) ờ là vậy đó! Review tới đây là hết, cảm ơn mọi người đã đọc, truyện hơi điên nên review cũng khá điên.

[Review] Không thị tẩm? Chém! – Lam Ngả Thảo

Đọc tựa là biết truyện hài rồi, qủa nhiên đây là một bộ cổ đại khá buồn cười. Với 47 chương, khoảng 5 phiên ngoại, truyện có thể gọi là vừa phải. Đây là truyện edit nên chúng ta không soi mói về văn phong, từ ngữ mà nói tới lối kể và nội dung.
Câu truyện diễn biến theo kiểu truy hồi. Mở đầu bằng sự việc hiện tại từ đó dẫn dắt người đọc về quá khứ, nơi ngọn ngành câu chuyện bắt đầu. Truyện này phần lớn là hài, sủng, không có ngược và khá dễ thương. Nhân vật xây dựng rõ ràng, có cá tính. Tình tiết logical, gây mong chờ và kích thích tò mò.
Tất cả bắt đầu khi Tiểu Hoàng vì ăn trộm đùi gà nhà quan mà bị bắt bỏ tù, hại An Dật là người giám hộ cũng bị ngồi tù. Tiểu Hoàng đây không phải con chó mà là người, hơn nữa còn là Hoàng đế Trần quốc. Nhiều năm trước, Tề quốc xâm chiếm Trần Quốc, giết hết hoàng thất, An Dật là tướng quân của nước Trần, còn là thư đồng lớn lên bên cạnh Hoàng đế. An Dật liều lĩnh đốt cháy Cẩm Tú cung rồi lẻn theo đường mật đạo trốn thoát. Kể từ đó suốt 3 năm, Thái tử Phượng Triêu Văn, nay đã là Hoàng đế Tề quốc ra lệch truy lùng, bắt sống cả hai đem về, cũng là diệt tuyệt gốc rễ của tàn quốc.
Sự kiện trộm đùi gà của Tiểu Hoàng ngu ngốc đã khiến cuộc mai danh ẩn tích suốt 3 năm qua bại lộ. Hai người bị nhốt vào củi chở về cung. Người giải tù nhân chính là Yến Bình – cũng là một thư đồng lớn lên bên 2 người, về sau phản quốc theo Tề. Chính lúc này An Dật mới nói ra sự thật nàng là nữ nhi, vì phụ thân không có con trai mà cải trang suốt bao năm qua. Những năm tháng thanh xuân mơn mởn, nàng đã yêu Yến Bình. Nhưng sự cự tuyệt và phản bội tình bạn của hắn đã khiến trái tim  An Dật chết lặng từ lâu.
Trên đường về cung thì có người đến cứu Tiểu Hoàng, An Dật lại không đi theo mà tình nguyện để Hoàng đế Tề xử trảm. Tuy nhiên, thật ngoài dự đoán, tù nhân triều đại trước như nàng không bị lăng trì xử tử mà còn hiên ngang ở lại Trọng Hoa điện, sớm chiều ăn với Phượng Triêu Văn, ở với Phượng Triêu Văn, ngủ trên giường rồng của Phượng Triêu Văn. Trời ạ, đây là cái lý lẽ gì???
An Dật lần đầu sống như nữ nhân, mặc váy hoa xinh đẹp. An Dật với cái đầu ngờ nghệch không cảm nhận được sự đối đãi của bệ hạ mang ý nghĩa gì. Điều này khiến nàng rất ngốc giống như Cẩm Mịch trong Hương mật tựa khói sương. Tất cả sờ sờ ra đấy mà không có lấy một dây thần kinh nhạy cảm để hiểu rằng Phượng Triêu Văn yêu nàng. An Dật luôn nghĩ hoàng đế vỗ béo mình như con heo rồi mới giết lấy thịt. Những suy nghĩ ngờ nghệch của cô khiến người đọc vừa tức vừa buồn cười.
Mà gã hoàng đế này cũng thuộc loại mặt dày hiếm có, trơ trẽn ngang ngược mà còn cầm thú. An Dật không chịu thị tẩm, cho rằng đấy không phải chức trách của nàng. Được thôi, dù sao An Dật cũng đang là tù binh chờ xử tội, Phượng Triêu Văn chỉ đơn giản phán một câu: “Không thị tẩm? Chém!” Nhiêu đó đã khiến cô nàng sợ tái mặt, ba chân bốn cẳng chạy tới ngoan ngoãn “dâng hiến”.
Câu truyện cũng không mang màu sắc tranh đấu cung đình gì nhiều, hầu hết là đám phi tần chưa đánh đã chạy. Phượng Triêu Văn bảo hộ và biệt đãi An Dật quá đổi, không ai dám làm gì. Nhưng vì sao bệ hạ này lại yêu An Dật như thế? Câu truyện lại theo hồi ức của An Dật quay về nhiều năm trước. Khi An Dật cải nam nhi, theo đuổi Yến Bình khiến bản thân mang danh đồng tính. Khi Thái tử Phượng Triêu Văn đi sứ đến Trần Quốc, phát hiện thân phận nữ nhi của nàng và cả tình yêu nàng dành cho Yến Bình. Khi hai nước Trần Tề giao tranh. Khi An Dật lâm trận bị thương, mất trí và trở thành hình bóng của Phượng Triêu Văn trong doanh trại quân Tề.
Tất cả âu chính là số mệnh. Khi những kí ức quay về, cũng là lúc nàng bị chìm đắm trong dằn vặt, thống khổ, thù hận,… Tiểu Hoàng tuy ngốc nghếch nhưng chính là vị đệ đệ mà nàng chăm sóc từ bé, lớn lên bên cạnh nàng bao nhiêu năm. Bỏ lại Phượng Triêu Văn, bỏ lại Yến Bình, An Dật cùng Tiểu Hoàng sống đời ẩn dật nghèo túng và kham khổ…
Tất cả sự việc lần nữa hiện ra trước mắt, đưa người đọc đi theo bước chân của An Dật, chứng kiến bản lĩnh một người con gái mạnh mẽ, kiên cường, đầy nghị lực nhưng cũng không mất đi nét nữ tính, khờ khạo trước tình yêu. Có lẽ chính điều đó khiến Phượng Triêu Văn yêu nàng, Yến Bình cũng yêu nàng.
Nhìn chung truyện này có lúc nghiêm túc, có lúc cười cợt nhưng đã diễn tả hoàn chỉnh một “kịch bản” có cả bi và hài. Câu truyện cũng có lúc đưa ta tới đỉnh điểm cảm xúc và hầu hết thì nhẹ nhàng, gây cười, có cả sự lãng mạn, ngọt ngào.
Nói chung đây là một bộ ngôn tình mang tính giải trí cao, dễ thương, dễ tiếp nhận. Nói thêm, kết thúc HE rất viên mãn và cũng rất buồn cười ^^

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

[Review] Ngâm vịnh phong ca – Mạch Thượng Lê Hoa

Viết review này, Hoaban chỉ muốn nói đơn giản như sau: “Một truyện 50 chương xuất sắc!”
Về bản chất, có thể xếp nó vào thể Xuyên không. Dựa trên nền tảng là truyện xuyên không, Mạch Thượng Lê Hoa đã tạo ra sự kết hợp hài hòa giữa tình cảm, quân sự, chính trị, huyền huyễn, kiếm hiệp. Tất cả đều mang ý nghĩa bổ sung cho nhau, khiến nội dung truyện phong phú, ly kì và luôn cuốn hút.
Điều mà Hoa Ban thích nhất trong bộ Ngâm vịnh phong ca chính là lối hành văn. Tuy chỉ là truyện edit nhưng văn phong quá tuyệt, quá mượt, rất có màu sắc văn học chứ không qua loa hời hợt như nhiều tác phẩm khác. Toàn bộ câu chuyện giống như một bản sử thi của chủ nghĩa anh hùng-lãng mạn. Điều này chắc chắn phải cảm ơn sự nhọc công và tâm huyết của bạn editor ebook này ^^
Câu truyện khá chú trọng vào bối cảnh, xây dựng không gian có nghệ thuật. Chỉ bằng đôi dòng so sánh, tả thực hay ước lệ tượng trưng mà tác giả đã phát họa ra một khung cảnh có màu sắc, đường nét, sống động rõ ràng. Đây là điều ít người làm được, nó có phần phụ thuộc vào năng lực bẩm sinh, cho thấy khả năng chọn lọc từ ngữ và sức mạnh diễn đạt. Giống như bạn mất một bài văn để tả vẻ đẹp một người, một sự việc trong khi tác giả lại thâu tóm trong vỏn vẹn 3 câu đã bộc lộ cái thần cốt lõi. Đây chính là điểm mạnh lớn nhất của truyện!
Một điều nữa là ở cái chất lãng mạn rất thi sĩ. Nói là sự lãng mạn hoành tráng, phô trương cũng đúng và sự lãng mạn nhẹ nhàng, ẩn ý cũng không sai. Truyện dường như không có ngược chỉ có sủng, sủng và sủng. Cái sự sủng hạnh liên tiếp này không hề sến mà là ngọt liệm từ đầu tới cuối, mang chiều hướng nội tâm và sâu sắc, khiến người ngồi đọc cũng thấy run rẫy theo, ghen tị chết đi sống lại với bạn nữ chính.
Xét về nội dung, truyện này thực sự có đầu tư. Nó vẽ ra cục diện chính trị của một đất nước, mô tả xác xao cuộc chiến chống ngoại xâm hoành tránh của hoàng triều Ngâm Phong, nói về những ẩn tình trong giới giang hồ, những mưu mô lắc léo của con người có bộ não lớn và nhất là thiên tình sử mê hoặc lòng người giữa một Nữ Đế và một Nhiếp chính Vương.
Đối với những diễn biến trong truyện, người viết dàn dựng khá công phu, chu toàn và tương đối phức tạp để thể hiện sự đa chiều, thâm sâu của nền chính trị. Nhưng ngược lại, đối với chuyện tình cảm, ân oán của nhân vật chính, người viết lại tháo gỡ rất ư nhẹ nhàng, có thể nói là “nhẹ tựa lông hồng”. Không có quá nhiều tổn thương, đau khổ, dằn vặt. Chính vì thế mà Hoa Ban cảm thấy cả nam nữ chính đều là những con người lý trí và biết quý trọng hạnh phúc. Họ có cái nhìn thoáng đạt, luôn biết lắng nghe con tim, luôn nhận thức rõ ràng tình cảm bản thân để có thể bỏ qua những điều nhỏ nhặt, có thể tha thứ và khoan dung. Nhờ đó mà họ có được cuộc sống hạnh phúc viên mãn. Đọc truyện này đôi lúc còn khiến mình có cảm giác đang xemĐạo tình phiên bản cổ đại ^^
Về cái khoảng H văn thì… *liếm liếm môi*… nói chung là không chê vào đâu. Tác giả này viết về sex giống như đang tả một đôi vũ công trên sàn diễn, rất có nghệ thuật và cũng rất “thơ”
Đó là mình đang nói về Dạ Nguyệt Sắc và Tiêu Lăng Thiên.
Hai con người này sinh ra đã được định sẽ là kẻ thù của nhau. Nàng là một nữ đế ngồi trên ngai vị cao với vai trò con búp bê trong khi mọi quyền hành thuộc về Nhiếp chính vương Tiêu Lăng Thiên. Bao giờ cũng thế, trên đất Ngâm Phong này, hoàng đế mãi mãi là họ Dạ mà nhiếp chính vương muôn đời là họ Tiêu. Họ Tiêu không bao giờ có mưu đồ chiếm ngôi nhưng cũng không bao giờ buông tha cho việc đùa bỡn, khống chế con cháu họ Dạ.
Vì sao ư? Cái này phải kể ngược về 200 năm quá khứ, về một chuyện tình nông nổi mà ông cha hai dòng họ gây ra.
Kết quả của câu chuyện xa xưa này chính là sự ràng buộc về máu giữa hai dòng họ. Một bên là vật chủ nhưng yếu ớt không sức kháng cự, một bên là vật kí sinh nhưng hùng mạnh, toàn quyền. Thế nhưng vật kí sinh mãi mãi vẫn là kí sinh, không bao giờ xa rời vật chủ vì đó nguồn sống của nó.
Dạ Nguyệt Sắc và Tiêu Lăng Thiên bị buộc chặt vào nhau trong cái quan hệ éo le đó. Cách đây không lâu, vua và hoàng hậu vừa mới sinh một công chúa đã bị sát hại. Nàng công chúa 3 tuổi hiển nhiên làm nữ vương, trong khi hậu duệ duy nhất của Tiêu thị 17 tuổi hiển nhiên là Nhiếp chính.
Chuyện vua và hậu qua đời sớm để lại một đứa nhỏ còn mang tả lót là quá quen thuộc, liên tiếp nhiều đời đều như thế. Đứa trẻ đó khi vừa đủ tuổi đảm đương triều chính và vừa lập gia đình có hậu duệ thì lập tức “bạo bệnh qua đời”. Cứ như vậy 200 năm nay, ấu chúa này nối ngôi ấu chúa kia không tí quyền hành, nhiếp chính này rồi tới nhiếp chính kia thâu tóm thiên hạ trong tay.
Nhưng vì sao họ mãi là nhiếp chính mà không tiến hành đoạt vị, chuyện này đâu có khó khăn gì?
Câu trả lời chỉ có người trong cuộc mới biết.
Từ lúc nàng công chúa chào đời, Tiêu Lăng Thiên đã mang trách nhiệm giám sát. 17 tuổi làm nhiếp chính vương, lặng lẽ dẹp sạch bè phái phản nghịch, không tiếc máu tươi mạng người… Tiêu Lăng Thiên là một kẻ thâm sâu khó lường.
Đối với nữ vương, nhiều năm nay hắn vẫn xem như con rối, chỉ khinh thường và đùa bỡn.
Hẳn chỉ chờ nàng tới tuổi cặp kê, lấy một người chồng, sinh một đứa con, sẽ lập tức kết liệu đời nàng để đứa nhỏ kia tiếp tục làm vua.
Nhưng kế hoạch này đã bị đỗ vỡ từ khi nữ vương tỉnh lại sau ba ngày ngất xỉu không rõ nguyên do. Nàng không còn là cô bé 13 tuổi hay sợ sệt và khóc nhè như trước nữa. Cặp mắt trong veo kia dám nhìn thẳng vào hắn, đối chất với hắn…
Cũng tốt, đời sẽ bớt vô vị!
Hắn chờ xem rốt cuộc đứa nhỏ này đang giở trò quỷ gì.
Thế nhưng số trời đã định hắn sẽ phải can tâm tình nguyện trao trọn con tim cho cô bé này. Từng ngày một nàng càng trưởng thành, càng xinh đẹp, càng khiến hắn rung động… cuối cùng Nhiếp chính vương lạnh lùng đã hoàn toàn sa lưới tình, đem trao hết thể xác, tâm hồn và cả giang sơn cho Nữ Chúa.
Bắt đầu từ đây, mục tiêu của hắn đã thay đổi. Hắn không còn trả thù nhà họ Dạ mà sẽ hết lòng yêu nàng như sinh mệnh, gây dựng một đế chế hùng mạnh, dâng cả vương quốc cho Nữ thần của hắn bằng hai tay.
Trong mắt dân chúng, quần thần, Nhiếp chính vương là máu lạnh, là đáng sợ, là quyền lực, là bầu trời, là mặt đất của họ
Nhưng trong mắt hắn, Nguyệt Sắc là thế giới, là tối cao, là điều huyền diệu nhất.
Hắn vì nàng mà hao tâm khổ tứ. Hắn vì nàng mà bọc bạch hết mọi bí mật. Quyền thế hắn thâu tóm và gầy dựng bao nhiêu năm nay giờ chỉ để bảo vệ nàng, chở che cho nàng.
Xuyên suốt câu chuyện là cuộc hành trình của Dạ Nguyệt Sắc trong tình yêu và thân phận quân vương. Dù nàng đang ở hoàng cung, đang ở sa trường, đang lưu lạc nhân gian hay đang bị bắt cóc tới nơi xa lạ, Nguyệt Sắc mãi mãi nằm trong tầm bảo vệ của người đó, chưa bao giờ dám sơ hở, chưa bao giờ để nàng bị tổn thương…
Tình yêu như thế, ở đâu mới có?
Câu trả lời là ở trong “Ngâm vịnh phong ca